Etrip. Lesson 1 – Hoan Kiem Lake (tài liệu dẫn Tour)

Hồ Hoàn Kiếm bằng Tiếng Anh

To Hanoians, the term “Going to the Lake” can be referred to “going to the center area of Hanoi”. It is hard to tell since when was this special term formed and widely known. However, it can be assured that Hoan Kiem Lake area has always been an important attraction and a major scenic spot associated with many cultural and historical value of Thang Long – Hanoi..

Sword Lake or Lake of the Returned Sword is the name given to this place based on the legendary story when Le Loi returned the sword to the goddess after defeating Minh invaders. After the death of the King, the people here built a temple in the west of Hoan Kiem lake to commemorate him which is now the site of Le statue. The statue is cast in majestic bronze, placed on a three-tiered rounded stone pedestal, the base of which is shaped like a bronze drum. The ancient space is deeply ancient and has become an indispensable part of the Ho Guom cultural space.

In the Southeast, right on the pavement of the Hoan Kiem lake’s bank, there is a unique brick-and-mortar architecture, which is far from the surrounding space. It is Hoa Phong tower which is one of the works left over after French colonialism destroyed Bao An temple to build Hanoi Post Office in 1888. The tower has four doors in four directions with the words: Bao An Mon, Bao Nghia Mon and Bao Duc Mon. This historical architecture always attracts the gaze of tourists and domestic visitors.

Ho Guom’s cultural space is remarkable not only because it has many legends, many cultural works with hundreds of years of history but also it houses a collection of rare and unique plants of the capital. It is home to over 130 different species of plants, including many rare species. Nowadays, around the Hoan Kiem Lake, there is only one Giant bombax ceiba, the other one fell down by the cyclone in the 1980s. As we know, Hoan Kiem Lake is one of Son Ha’s quarters, one of the four major states of the nation. And the Bombax Ceiba here implies that it absorbs the energy of the universe and transmits it to this sacred land.

One thing that can not be denied that the most central point of the Ho Guom space are Ngoc Son Temple, The Huc Bridge and Pen Tower. The complex was built at the end of the 19th century. Legend has it that during the year, there is one season, at one hour, the shadow of the Pen Tower will fall between the half-peaks of the main gate. When you step into the The Huc Bridge, you can see the words under the gate: Goodness and Evil. Is it true that when building the gate, the people wanted to remind us: the battle line between good and evil runs through the heart of every man?

The Huc bridge also means the bridge to catch the morning light. It is painted in red color and people think that going through this bridge every year will bring a good new year.  Passing the Thuc Huc bridge you will see Ngoc Son Temple. Inside the temple lies a gantry house which was once the headquarters of the “friendly society”- a gathering palce of intellectuals who want to reform the country.

In the Ngoc Son Temple precincts is Kinh Chu Temple. The place was not a place to burn votive items. In the early 20th century, at Ngoc Son temple, there was a man picking up pieces of worded papers and bring them here to burn. People then believe that thanks to the words we become smart so the words should be burned instead of being stepped on the ground. Next is Tran Ba Temple which was built to worship Van Xuong, the master of academic study. The post-temple is the place to worship Saint Tran Hung Dao. People believed that the most sacred moment for worshiping at the place is 12 PM. Nowadays, young people often go to the temple to pray for their result before their important exams.

Tạm dịch

“Đi bờ hồ”, cụm từ tưởng đơn giản đó với người Hà Nội lại là một khái niệm đặc biệt, khái niệm ấy ám chỉ việc di chuyển vào trung tâm Hà Nội của người thủ đô. Người ta không thể nhớ khái niệm riêng đặc biệt này của người Hà Nội hình thành từ khi nào nhưng có một điều chắc chắn rằng từ xa xưa không gian văn hóa hồ Hoàn Kiếm luôn là một không gian trung tâm đặc biệt với nhiều giá trị văn hóa lịch sử của Thăng Long Hà Nội.

Hồ Gươm lưu giữ trong mình biết bao trầm tích văn hóa rộng, sâu cả về không gian và thời gian. Đây cũng là một nơi rất đỗi thân thuộc với nhân dân thủ đô.

Xuất phát từ cây đa cổ thụ nằm trong sân tòa soạn Báo Nhân Dân tại 71 Hàng Trống. Cây đa cổ thụ hiện diện ở nơi đây như một điểm nhấn đặc biệt của không gian Tây Hồ Gươm. Ngoài là một cây sống trường tồn với hơn 300 tuổi, qua các nghiên cứu lịch sử thì đây là điểm nhấn và trọng tâm nhất của vùng đất văn hóa Hồ Gươm vào giữa thế kỉ thứ 19 đến cuối thế kỉ 19. Dưới gốc cây đa này, TS. Vũ Tông Phan đã xây dựng ngôi trường hồ đình để đào tạo những người tài giỏi cho đất Thăng Long. Sau khi ông mất, học trò của ông đã dựng tấm bia để tưởng nhớ công lao của ông. Tuy vậy, trải qua một thời gian chiến tranh dài, tấm bia bị chuyển sang phố Bạch Mai, có những lúc tấm bia bị vứt xuống ao. Hiện tại, tấm bia này đã trở về và được đặt tại đền Ngọc Sơn.

Hồ Gươm, Hồ Hoàn Kiếm là những cái tên được đặt tên cho con hồ này dựa trên sự tích Lê Lợi trả lại gươm báu cho rùa thần sau khi đã đánh thắng giặc Minh xâm lược. Sau khi vua mất, người dân làng Kiếm Hồ đã lập đền thờ ở phía Tây hồ Hoàn Kiếm để tưởng nhớ ngài. Nơi đó giờ đây chính là vị trí đặt tượng vua Lê. Tượng được đúc bằng đồng uy nghiêm, được đặt trên bệ đá 3 tầng hình trụ tròn, chân bệ choãi ra như hình trống đồng lịch sử. Không gian nơi đây thâm nghiêm cổ kính và đã trở thành một phần quan trọng không thể thiếu của không gian văn hóa Hồ Gươm.

Phía Đông Nam, ngay trên hè đi bộ hồ Hoàn Kiếm giờ còn hiện diện công trình kiến trúc độc đáo xây bằng gạch nung, khác xa so với không gian quanh nó. Đó chính là tháp Hỏa Phong, công trình còn sót lại sau khi thực dân Pháp phá bỏ ngôi chùa Báo Ân để xây dựng Bưu điện Hà Nội năm 1888. Tháp Hỏa Phong có 4 cánh cửa tại 4 hướng với các hàng chữ: Báo Ân môn, Báo Nghĩa Môn, Báo Phúc Môn và Báo Đức Môn. Công trình kiến trúc lịch sử này luôn thu hút được sự chiêm ngưỡng của du khách trong và ngoài nước.

Không gian văn hóa Hồ Gươm đặc biệt không hẳn vì nơi đây lưu dấu nhiều truyền thuyết, nhiều công trình văn hóa với bề dày lịch sử hàng trăm năm. Không gian Hồ Gươm còn đặc biệt bởi nơi đây là nơi lưu trữ bộ sưu tập các loài thực vật quý hiếm và độc đáo của thủ đô. Nơi đây có sự hiện diện của hơn 130 loài cây khác nhau, trong đó có rất nhiều loài cây quý hiếm. Giờ đây quanh Hồ Gươm chỉ còn lại một cây gạo cổ thụ phía bên phải UBND thành phố, một cây còn lại đã bị đổ do lốc xoáy vào những năm 80. Như đã biết, Hồ Hoàn Kiếm là một trong Sơn hà tứ nguyệt, một trong bốn nguyệt đại trọng của Quốc gia. Và trông cây gạo tại đây có hàm ý rằng tiếp thu năng lượng của vũ trụ, truyền xuống cho mảnh đất thiêng liêng này.

Không gian xanh Hồ Hoàn Kiếm là nơi hiếm hoi lưu giữ trong mình đủ cả tứ linh thực vật là đa, đề, sung, lộc vừng. Ở nơi đây có sự hiện diện của cây lộc vừng vào hàng độc nhất vô nhị. Một loài cây độc đáo khác và cũng là điểm nhấn của sự đa dạng thực vật nơi đây, đó chính là cây mõ. Cây mõ rất đẹp, mỗi khi buổi chiều về, ánh nắng phía Tây đánh sang thì toàn bộ ánh vàng sẽ hiện lên trên từng chiếc lá. Với cảnh sắc này, cây mõ đã thu hút rất nhiều cánh thợ ảnh.

Một điều không ai có thể phủ nhận đó là điểm nhấn trung tâm nhất của không gian văn hóa Hồ Gươm chính là khu vực đền Ngọc Sơn, cầu Thê Húc, Đài Nghiên, Tháp Bút. Không gian nơi đây được xây dựng vào cuối thế kỉ 19. Tương truyền rằng trong năm có 1 mùa, vào 1 giờ nhất định, bóng của Ngọn Tháp bút sẽ đổ chính giữa Đài Nghiên hình nửa trái đào được đặt trên cổng chính trước khi bước vào cầu Thê Húc. Cổng ở dưới Đài Nghiên có khắc 2 chữ là chữ Thiện và Ác. Phải chăng khi xây dựng cổng, người xưa có ý nhắc nhở đi giữa dòng đời có Thiện và Ác, chúng ta chỉ cần nghiêng về phía bên này thì chúng ta nghiêng về Ác, nghiêng về bên kia sẽ nghiêng về Thiện. Và mỗi con người trong cuộc đời của mình chúng ta sẽ phải tự lí giải làm sao để tại ra nhiều điều Thiện nhất, phải tốt hơn trong những suy nghĩ, việc làm và cách đối nhân xử thế của mình.

Cầu Thê Húc cũng có nghĩa là cầu đón ánh ban mai. Cầu được sơn màu đỏ và người dân quan niệm đi qua cây cầu son này mỗi dịp đầu năm sẽ mang đến một năm mới tốt lành, may mắn. Đi qua cầu Thê Húc là sẽ đến Đền Ngọc Sơn. Bên trong đền có một nhà giàn, và đây đã từng là trụ sở của “hội hướng thiện”,nơi tụ tập của những người trí thức muốn cách tân đất nước. Hiện tại, nơi đây hiện tại là nơi bày bán đồ lưu niệm.

Trong khuôn viên của Đền Ngọc Sơn hiện diện Đình Kính Chữ. Bản thân đình Kính chữ không phải là nơi đốt vàng mã như hiện tại. Những năm đầu thế kỉ 20, ở đền Ngọc Sơn có một ông cụ hàng ngày gánh đôi bồ đi chung quanh phố cổ để nhặt những mảnh giấy có chữ cho vào bồ mang về đây để đốt. Gọi là đền Kính Chữ vì người ta tin tưởng rằng  nhờ có chữ chúng ta mới trở nên thông thái như vậy, do đó phải đốt để hóa lên chứ không để dưới đất để giày xéo. Tiếp theo là Đình Trấn Ba được dựng để thờ thần Văn Xương, vị thần chủ về học hành khoa cử. Phía hậu điện là nơi thờ Đức Thánh Trần và nơi đây được dân gian tương truyền lại rằng đúng chính Ngọ tức 12h trưa sẽ là lúc linh thiêng nhất để đi lễ nơi đây. Nơi này vẫn thường xuyên là nơi các sĩ tử đến để cầu nguyện trước mỗi kì thi cử quan trọng trong cuộc đời.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *